Thế gian này nào có ai thật lòng quan tâm đến người khác. Trong chốn thiên lao tăm tối, những lời thề thốt bộc phát trong lúc kích động kia, chẳng qua cũng chỉ là những chuyện cười sinh ra mỗi ngày, không ai hay biết. Dẫu cho người đời có biết, cũng chỉ ôm bụng cười to mà thôi.
Người đời vẫn cứ làm những việc mình nên làm, mặc cho thân xác mục rữa, linh hồn thối nát, để rồi trước khi lâm chung lại than thở một câu: Thiên mệnh của thời đại này vốn dĩ là như vậy.
Kẻ sống đơn giản trái lại sẽ vui vẻ hơn nhiều, ví như Nhiếp Khánh.
Hắn vừa gặm đùi gà vừa bước vào lầu chính, thuận tay ném xương xuống đất, sau đó đưa lên miệng liếm sạch vết mỡ dính trên tay.
Tạ Thu Đồng vô thức nhíu mày, nói: "Lát nữa đi nhớ nhặt xương lên, lau sạch sàn cho ta."
