Tối tăm, ẩm ướt, lạnh lẽo, tràn ngập mùi hôi thối.
Bóng người co ro nơi góc tường run lẩy bẩy, trên mình chỉ khoác tấm áo bông mỏng manh, không ngừng nuốt nước bọt.
Môi hắn đã khô nứt, mặt mũi lấm lem, tóc tai rối bù, trong mắt hằn đầy tơ máu.
Nhìn thấy cảnh ấy, Phạm Tinh Mâu đau lòng khôn xiết, không kìm được cất tiếng gọi: “Tiểu chất nhi, tiểu chất nhi, tiểu cô đến thăm ngươi đây.”
Mộ Dung Thùy chậm rãi ngẩng đầu, nheo mắt nhìn kỹ một lúc, rồi mới lẩm bẩm: “À… là tiểu cô… người đến đây làm gì?”
