“Chỉ còn hai mươi dặm.”
Trong quân trướng, giọng Tiền Phượng run lên: “Nếu còn không lui quân, hai vạn đại quân của Thạch Toại sẽ giết tới mất. Quảng Lăng hầu, người không định thật sự bắt chúng ta đi liều mạng với hắn đấy chứ?”
Đào Khản khẽ cười: “Tiền tướng quân chớ nóng nảy, Quảng Lăng hầu đâu đến mức làm ra chuyện mất hết lý trí như vậy, đúng không?”
Tạ Thu Đồng cau chặt mày, giọng điềm lạnh và nghiêm nghị: “Bề ngoài tuy còn cách hai mươi dặm, nhưng thám báo hai bên đã bắt đầu giao phong rồi.”
“Chúng ta đã phái ra hai trăm kỵ binh thám báo, liên tục len sâu vào phạm vi của đối phương. Bên kia cũng có đối sách, không ngừng săn giết và phản thẩm thấu, ai cũng muốn nắm thêm tình báo của đối phương, hoặc ngăn đối phương thu được tình báo.”
