“Ra ngoài.”
Giọng nói bình thản, nhưng lại mang theo hàn ý lạnh buốt.
Nhiếp Khánh nghe vậy thì sửng sốt, sau đó chậm rãi đứng dậy, trừng mắt nói: “Khoan đã! Ngươi nói gì?”
“Tiểu sư muội, lâu ngày không gặp, muội lại đối xử với ta như thế?”
“Thấy ta mà chẳng nói chẳng rằng, chỉ mải xem thư. Xem xong câu đầu tiên đã bảo ta đi, dù sao ta cũng là sư huynh của muội.”
