Máu nhuộm đỏ lưỡi đao.
Đường Vũ vặn cổ, từ tốn lau đi vết máu trên người, gương mặt dần lộ ra nụ cười dữ tợn.
Hà Chuẩn vẫn chưa tắt thở hẳn, hắn nằm co giật trên mặt đất, nếm trải những giây phút giãy giụa cuối cùng của cuộc đời.
Nhiếp Khánh nghe thấy động tĩnh liền chạy vào, chứng kiến cảnh này, gã lập tức trợn tròn mắt, kinh hãi thốt lên: "Điên rồi... Tiểu tử ngươi điên thật rồi!"
Gã toát mồ hôi hột, liếc nhìn xung quanh, lẩm bẩm: "Bảo ngươi chạy trốn thì không chịu, quay đầu lại giết luôn quận úy, lần này ai bảo vệ được ngươi đây? Mau theo lão tử đi!"
