TRUYỆN FULL

[Dịch] Lão Bà Của Ta Là Đông Tấn Đệ Nhất Nữ Ma Đầu

Chương 1: Trước người hiển quý, sau lưng chịu tội

"Phụ thân… phụ thân… Người có chuyện gì cứ từ từ nói, đừng cởi quần mà!"

Tại một tòa đại trạch viện phía nam Kiến Sơ tự trong thành Kiến Khang, Đường Vũ co ro trên giường, vẻ mặt đầy kinh hãi.

Vốn là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp khoa Lịch sử, hắn chưa từng khao khát việc xuyên việt. Bởi hắn hiểu rất rõ, dù có xuyên đến thời đại tốt đẹp nhất thì chất lượng cuộc sống cũng hoàn toàn không bằng hiện đại.

Nhưng trớ trêu thay, hắn lại đột tử vì thức đêm chơi Hắc Hầu Tử, rồi xuyên việt thật.

Hắn từng nghĩ, nếu nhập vào xác một thanh niên quý tộc thời thịnh thế thì cũng tạm chấp nhận được.

Nào ngờ sau khi dung hợp ký ức... Mẹ kiếp! Lại là Ngũ Hồ Thập Lục Quốc!

Vớ phải cái thời đại hoang đường và đen tối nhất, ông trời đúng là không có mắt mà.

Cũng may xuất thân không tệ, phụ thân theo dòng người "y quan nam độ" tới Kiến Khang, lăn lộn cũng ra dáng ra hình. Trong nhà có bảy tám gia bộc, thị nữ hàng đàn, cuộc sống cũng không đến nỗi nào.

Điều này khiến Đường Vũ cảm thán, đúng là trong cái rủi có cái may.

Nhưng không ngờ, mới sang ngày thứ ba, hắn đã gặp phải chuyện kinh khủng.

Trước mắt, lão cha đã lột sạch y phục, chỉ còn lại mỗi cái quần cộc...

Lão muốn làm gì, không nói cũng biết.

Gió Thành Đô, rốt cuộc vẫn thổi tới Đông Tấn rồi sao.

"Phụ thân! Người nhất định phải bình tĩnh!"

Đường Vũ đã hết đường lui, chỉ đành cuống cuồng hét lớn.

Nguyên chủ chết do ngã ngựa, toàn thân đầy thương tích, hai chân gãy xương còn đang bó nẹp, giờ đây căn bản không có sức phản kháng.

Còn phụ thân thì mặt đỏ bừng, hơi thở hổn hển, rõ ràng là đã cắn ngũ thạch tán, hiện tại là chỉ nhận lỗ không nhận người!

"Nhi tử đừng sợ! Hề hề!"

Đường Đức Sơn mặt mũi dữ tợn, xoa tay rồi đột nhiên bật cười: "Hoảng cái gì! Lão tử chỉ dọa ngươi thôi! Ngươi tưởng cha ngươi là loại biến thái đó thật sao!"

Lão tự quạt gió cho mình, nói: "Ta đến xem thương thế của ngươi, trời nóng quá nên cởi bớt y phục thôi."

Đường Vũ thở phào một hơi, biết thời đại này loạn lạc, nhưng loạn đến mức này thì hơi quá, xem ra là mình quá căng thẳng rồi.

Hắn liền cười nói: "Phụ thân yên tâm, thương thế của hài nhi đã đỡ nhiều rồi, cùng lắm ba năm ngày nữa là có thể xuống giường."

Đường Đức Sơn vừa tìm đồ vừa nói: "Khỏi là tốt, nhưng cũng đừng vội xuống giường."

Lão lôi từ trong tủ ra một cây đoản côn, đi tới trước mặt hắn, nói: "Quân tử tính phi dị dã, thiện giả ư vật dã. Vi phụ không có hứng thú với ngươi, nhưng ngươi phải dùng cái này."

Nụ cười của Đường Vũ tắt ngấm, hắn trợn mắt: "Cái... cái này để làm gì! Tuyệt đối không được!"

Đường Đức Sơn nhe răng cười: "Ngươi lớn rồi, cũng nên lo cho tiền đồ của mình đi."

"Theo ta thấy, ngươi sinh ra tuấn tú, chỉ là tuổi trẻ khí thịnh, còn nhiều góc cạnh, chưa đủ trơn tru."

"Ngươi phải dùng thứ này, cố gắng mài giũa bản thân cho trơn tru thông suốt, thì mới tìm được nam nhân tốt mà gả, đến lúc đó đảm bảo được sủng ái, tiền đồ xán lạn."

Ông còn bảo ông không phải biến thái!

Không phải biến thái thì cũng là thằng điên!

Đường Vũ vội la lên: "Hài nhi không lấy đàn ông! Phụ thân, ta thích mỹ nữ!"

"Ai mà chẳng thích mỹ nữ?"Đường Đức Sơn vỗ ngực, nói: “Vi phụ cũng thích mỹ nữ, nhưng ngày ngày vẫn cùng nam nhân hưởng lạc đấy thôi. Thế mới gọi là vẹn cả đôi đường, nhân sinh không còn gì hối tiếc.”

“Sau này ngươi được sủng ái, tối hầu hạ phu quân, ngày chơi đùa với nữ nhân, chuyện tốt trong thiên hạ đều để ngươi chiếm hết, há chẳng phải sung sướng lắm sao?”

Đường Vũ liếc nhìn chân mình, nhất thời trầm mặc.

Nếu không phải đang bị thương, hắn nhất định phải cho lão già này nếm thử mùi vị của Nam phái Mạc gia quyền.

Hắn cố gắng trấn tĩnh, cười khổ khuyên nhủ: “Cha à, người thích thì cứ việc hưởng… nhi tử vẫn muốn làm người bình thường, sau này cưới mười hay tám mỹ nữ, thế mới là sướng.”

“Lão nhân gia người làm ơn làm phước, đừng làm khó ta nữa được không.”

Ánh mắt Đường Đức Sơn chợt trở nên nghiêm khắc.

Lão liếc nhìn Đường Vũ, rồi vung tay ném mạnh cây đoản côn tới, gầm lên: “Là lão tử làm khó ngươi sao!”

Cơn thịnh nộ bất ngờ ập đến khiến Đường Vũ nhất thời ngây người.

“Là ngươi đang làm khó lão tử!”

Đường Đức Sơn lạnh giọng nói: “Từ nhỏ đến lớn, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi? Nhà ta dựa vào lừa gạt mà phất lên, kẻ thù khắp thiên hạ.”

“Ngươi phải nỗ lực cầu tiến, phải có bản lĩnh thật sự mới mong sống sót.”

“Nhưng ngươi đã làm gì? Học được vài chiêu võ công tồi tàn, biết được vài chữ, chỉ có vậy thôi.”

Nói đến đây, lão lại cười dữ tợn, lớn tiếng quát: “Ngươi không muốn làm chuyện đứng đắn, vậy thì đi theo con đường ta đã sắp đặt cho ngươi!”

“Con đường này vẫn có thể thành công! Chỉ là phía sau phải chịu chút tội mà thôi!”

“Tình phụ tử như núi, con sẽ hiểu cho cha mà, đúng không?”

Hiểu cái con khỉ ấy! Hận sắt không thành thép cũng đâu cần phải làm đến mức này!

Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, dù thế nào cũng phải nhận lỗi trước đã.

“Cha! Con sai rồi!”

Đường Vũ lớn tiếng nói: “Sau này con nhất định sẽ nỗ lực phấn đấu, tương lai xuất nhân đầu địa, cha cho con một cơ hội đi!”

Đường Đức Sơn nói: “Cơ hội? Ta cho ngươi cơ hội! Nhưng kẻ thù có cho ngươi cơ hội không!”

“Ngươi tưởng ngươi tự ngã ngựa sao? Đồ ngu này, ngươi hồ đồ rồi!”

“Ngươi là bị người ta truy sát! Chạy một mạch từ Thạch Đầu Thành đến Tây Li Môn mới ngã ngựa!”

Đường Vũ nhất thời ngẩn người, cố gắng nhớ lại, nhưng đầu lại đau như búa bổ.

Nguyên chủ có lẽ đã bị thương ở đầu, ký ức dung hợp không được trọn vẹn.

Đường Đức Sơn nhìn hắn, cuối cùng thở dài một tiếng: “Con à, ta chỉ có một mình ngươi là con trai, ta không muốn tuyệt hậu.”

“Mấy ngày nay lại có mấy đợt thích khách kéo đến, người dưới trướng ta chết không ít, sắp không chống đỡ nổi rồi.”

“Ngươi hãy tự rèn giũa mình cho tròn trịa thông suốt, để Vương gia lão gia được hưởng lạc thú, lão sẽ bảo vệ ngươi.”

Nói đến đây, Đường Đức Sơn nghiêm mặt: “Xuất thân hàn vi không phải là sỉ nhục, có thể co có thể duỗi mới là đại trượng phu.”

“Đường đời phấn đấu vươn lên, lối nào mà chẳng gian nan, phía sau ngươi chịu chút đau khổ thì có sá gì?”

“Muốn người trước hiển quý, ắt phải người sau chịu tội.”

“Cha ngươi năm đó nam độ đến Kiến Khang, cũng là hạ luyện tam phục, đông luyện tam cửu, tự mài giũa bản thân đến mức trong ngoài viên hoạt, mới có được cơ hội đổi đời.”

“Thuở ấy tại Kiến Khang thành, ai mà chẳng khen cha ngươi một câu 'lão đạo'?”Lão nói nghe thì đầy khí thế đấy, nhưng sao cứ thấy sai sai.

Đường Vũ chần chừ cầm lấy cây đoản côn trong lòng.

Đây... đây mà cũng tính là phấn đấu vươn lên sao?

Không đi con đường này thì phải chết? Vậy lão tử thà chết còn hơn!

Đường Vũ bất lực ôm đầu, nghiến răng nói: “Kiến Khang thành lớn như vậy, chẳng lẽ chỉ có mỗi Vương gia lão gia là có thực lực thôi sao? Còn những người khác thì thế nào?”

“Chẳng... chẳng lẽ không có nữ tử quý tộc nào vừa trẻ trung, xinh đẹp lại thuần khiết sao!”

Đường Đức Sơn lắc đầu: “Loại nữ tử đó, ngươi nghĩ có tới phiên ngươi không?”

“Ngay cả... ngay cả cơ hội gặp mặt Vương gia lão gia, cũng là cha ngươi phải bán thân ngủ một đường mới giành được cho ngươi đấy!”

Mắt lão rưng rưng lệ nóng: “Nhi tử à, cha đã lót sẵn đường cho ngươi rồi, ngươi không cần phải chịu khổ nhiều nữa, chỉ cần hầu hạ cho tốt vị đại nhân vật kia là được.”

“Ngươi phải hiểu cho nỗi khổ tâm của cha chứ!”

Ha! Mẹ kiếp, lão còn diễn vai từ phụ nữa cơ đấy...

Đường Vũ tuyệt vọng tràn trề. Người ta xuyên không đi ở rể đã đủ hèn mọn rồi, còn lão tử thì hay rồi, làm nam sủng, mà lại còn là nam sủng của nam nhân...

Không được, lão tử tuyệt đối không thể đi con đường này! Cùng lắm thì liều mạng với đám thích khách kia, chết là cùng chứ gì.

Ngay lúc tâm như tro tàn, Đường Đức Sơn chợt lên tiếng: “Kể ra cũng có một nữ tử quý tộc xinh đẹp... nhưng mà...”

“Gả! Gả gả gả!”

Đường Vũ như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng gào lên: “Đừng quản xinh đẹp hay không! Miễn là nữ nhân là được! Mưa biết chạy vào nhà trú là được!”

Đường Đức Sơn do dự: “Là đệ nhất mỹ nữ Kiến Khang thành hàng thật giá đúng... nhưng nàng ta, nàng ta ác danh đồn xa, vi phụ vẫn có chút lo lắng.”

Mẹ kiếp, giờ này ta còn quan tâm đến tính nết của nàng ta sao?

Đường Vũ nói: “Ác danh cái gì! Toàn là vu khống vô căn cứ cho người tình trong mộng của ta! Ta với đám cẩu tặc kia thề không đội trời chung!”

Đường Đức Sơn hỏi lại: “Ngươi thật sự dám gả cho Tạ Thu Đồng?”

Tạ Thu Đồng? Là ai? Người tình trong mộng của ta sao?

Đường Vũ nhíu mày, ký ức dần ùa về, vô số thông tin chắp nối trong đầu.

Hắn lập tức rùng mình...

Tạ Thu Đồng này là một con điên khét tiếng a!

Ở cái thời đại điên khùng này, mà bị một đám kẻ điên công nhận là kẻ điên, đủ để tưởng tượng "hàm lượng vàng" của danh hiệu đó cao đến mức nào.

Ả đàn bà này từ đầu năm bắt đầu cưới chồng, nửa năm cưới bốn người, tất cả đều mẹ nó bị giết sạch.

Trước khi giết còn thiến người ta, nghe đồn ả có sở thích sưu tầm "thứ đó".

Ả còn giết thị nữ, giết nhũ nương, quả thực là một kẻ biến thái cuồng sát!

Đường Đức Sơn thấy hắn do dự, liền nói: “Xem ra ngươi vẫn thích Vương gia lão gia hơn!”

“Tuyệt đối không phải!”

Đường Vũ lập tức gào lên.

Biến thái cuồng sát thì đã sao? Cửa ải khó khăn nhất của lão tử là ngay trước mắt đây này!

Dù thế nào đi nữa, cứ kéo dài thời gian đã, đợi khi thương thế hồi phục, dù có phải bỏ trốn ngay lập tức cũng được.

Cứ qua loa cho xong! Nhận lời trước đã!

“Cha!”

Đường Vũ sắc mặt nghiêm túc, trịnh trọng nói: “Thật không dám giấu giếm! Nhi tử chính là thích loại nữ nhân hư hỏng!”

“Đối phó với loại nữ nhân này! Ta rất có nghề!”

“Xin người nhất định phải gả ta cho nàng!”

“Ta, Đường Vũ! Phi Tạ Thu Đồng không gả!”