TRUYỆN FULL

[Dịch] Không Tốt Nghiệp Đại Học, Dựa Vào Đâu Leo Lên Forbes

Chương 38: Trở mặt thẳng thừng

【Thời gian: 4 tháng 9 năm 2009, 11:50 đêm】

【Địa điểm: Ký túc xá nam, Căn cứ huấn luyện quân khu Kinh Nam】

Ngón tay Lâm Uyên lướt nhanh trên bàn phím. Tiếng gõ tuy rất khẽ, nhưng vẫn phát ra chút âm thanh.

Đúng lúc này.

“Cậu, ra đây!”

Đột nhiên, một luồng sáng mạnh từ đèn pin chiếu thẳng vào giường Lâm Uyên.

Giáo quan phụ trách kiểm tra phòng xuất hiện ở cửa như bóng ma, mặt lão đen sì như đít nồi.

Trong lòng Lâm Uyên giật thót.

“Chết rồi, mải gõ quá, không nghe thấy tiếng bước chân.”

Hắn vén chăn lên, còn chưa kịp gập máy tính lại, giáo quan đã sải bước xông tới, giật phắt chiếc laptop đi.

“Hay lắm! Nửa đêm không ngủ, còn chơi máy tính.”

Giáo quan nhìn chiếc máy tính trong tay, cười khẩy: “Lâm Uyên đúng không? Ban ngày thì lắm chuyện, giả ốm, tối lại trốn trong chăn chơi game? Không thích ngủ à? Vậy thì khỏi ngủ nữa.”

Lâm Uyên nhíu mày.

Trong máy tính là những dòng mã code hắn vừa viết xong, còn chưa kịp lưu, ngoài ra còn có một số tài liệu cực kỳ quan trọng.

Nếu có vấn đề gì xảy ra, sẽ rất phiền phức.

“Giáo quan, tôi có thể tắt máy, nhưng xin trả máy lại cho tôi.”

Lâm Uyên ngồi dậy khỏi giường, giọng vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã lạnh đi: “Dữ liệu trong này rất quan trọng, giá trị rất cao.”

“Quan trọng cái gì? Giá trị gì? Cậu dọa ai đấy!” Giáo quan rõ ràng không tin.

Trong nhận thức của lão, máy tính chỉ dùng để chơi game.

Hơn nữa, thằng nhóc này ban ngày đã lắm chuyện, tối không ngủ lại còn bày ra vẻ không phục.

Điều đó khiến lão lập tức nổi nóng. Lão đã dẫn hai khóa huấn luyện quân sự rồi, chưa từng gặp đứa nào cứng đầu như vậy.

Giáo quan túm lấy cổ áo Lâm Uyên: “Lăn xuống đây cho tôi!”

【Thời gian: Sáng hôm sau, 6:30】

【Địa điểm: Sân tập lớn của căn cứ huấn luyện, tập hợp thể dục buổi sáng】

Hàng nghìn tân sinh viên đứng trên sân tập, nhìn về phía bục chủ tịch.

Lâm Uyên đứng lẻ loi một mình dưới bục, chiếc laptop kia bị đặt trên bàn như tang chứng phạm tội.

Tối qua, hắn thức trắng cả đêm.

Chỉ vì giáo quan kia cho rằng hắn chơi game, không chịu nghe quản lý.

Lão không cho hắn ngủ suốt đêm.

Không phải Lâm Uyên chưa từng nghĩ đến chuyện phản kháng, nhưng dù sao rồng mạnh cũng khó đè rắn địa đầu.

Ở đây mà nói lý lẽ sao?

Cố vấn học tập Tô Mạt đứng bên cạnh, mặt mày khó chịu. Sao lại là Lâm Uyên này nữa vậy?

Phó hiệu trưởng phụ trách công tác giáo vụ Mã Kiến Quốc cầm micro: “Các em sinh viên! Hôm nay, chúng ta sẽ công khai phê bình một trường hợp điển hình! Sinh viên Lâm Uyên của Khoa Kế toán!”

“Không chỉ ban ngày giả ốm để trốn huấn luyện, nửa đêm không ngủ, chơi máy tính, cậu ta còn công khai cãi lại giáo quan! Hành vi vô tổ chức, vô kỷ luật như vậy, đúng là con sâu làm rầu nồi canh!”

“Sinh viên bây giờ, chút khổ cũng không chịu được! Cậu như vậy, sau này ra xã hội thì làm được gì?”

Dưới bục lập tức xôn xao.

Tôn Vĩ và Trương Kỳ trong hàng ngũ sốt ruột đến mức giậm chân: “Toang rồi, toang rồi, lần này Uyên ca chắc bị ghi lỗi lớn mất, không khéo còn bị đình chỉ học tập có thời hạn.”

Đám nữ sinh lớp bên cạnh cũng thì thầm to nhỏ. Có người thấy Lâm Uyên quá thảm, có người lại thấy hắn quá lố.

Lâm Uyên đứng đó, mặt không cảm xúc nghe phó hiệu trưởng Mã Kiến Quốc nhận xét về mình, bỗng nhiên hắn cảm thấy chuyện này thật nực cười.Chỉ vì không làm theo cái gọi là quy định, hắn đáng bị sỉ nhục như thế này sao?

Chỉ vì cãi lại đôi ba câu, hắn đáng bị phạt thức trắng cả đêm sao?

“Lâm Uyên! Lên đây kiểm điểm!” Mã Kiến Quốc quát lớn.

Theo ông ta, đây chính là trường hợp điển hình, nhất định phải chấn chỉnh cái thói xấu này. Nếu không, ai cũng vô kỷ luật như vậy thì sau này nhà trường còn duy trì kỷ luật kiểu gì?

Lâm Uyên chậm rãi bước lên bục, nhận lấy micro, ánh mắt từ từ lướt qua đám sinh viên đang đứng trên sân tập: “Tôi muốn hỏi, cái gọi là chịu khổ này, ngoài việc thỏa mãn ham muốn kiểm soát của các vị ra, thì có ý nghĩa thực tế gì đối với cuộc đời chúng tôi?”

Cả sân tập im phăng phắc.

Phó hiệu trưởng sững người, Tô Mạt sững người, giáo quan cũng sững người.

Bọn họ hoàn toàn không ngờ một tân sinh viên vừa mới vào đại học lại dám nói như vậy.

Trước khi lên bục chẳng phải đã nói rồi sao, chỉ cần kiểm điểm một chút là chuyện này coi như cho qua?

Vốn dĩ Lâm Uyên cũng định dĩ hòa vi quý, làm qua loa cho xong, nhưng những lời Mã Kiến Quốc vừa nói đã khiến hắn thấy khó chịu trong người.

Ông ra vẻ cái gì?

Tối qua Lâm Uyên không phản kháng là vì lúc đó chỉ có hắn và lão giáo quan kia, lỡ xảy ra xung đột thì căn bản chẳng có ai đứng ra can thiệp.

Hắn là người biết dùng đầu óc, không phải kẻ lỗ mãng.

Bây giờ toàn thể thầy trò đều có mặt, cùng lắm thì bị đuổi học, dù sao bọn họ cũng chẳng thể làm gì được hắn.

“Gấp chăn thì gấp ra được GDP à? Đi đều bước thì đi ra được đổi mới công nghệ à?”

“Chẳng phải chỉ để thỏa mãn bài kiểm tra sự phục tùng của các vị thôi sao?”

“Cái bộ tam cương ngũ thường, vua ra vua, tôi ra tôi, cha ra cha, con ra con kia, các vị dùng nhiều quá rồi tự cho mình là chân lý à?”

Lâm Uyên cười khẩy, “Nếu các vị cho rằng chỉ cần không nghe lời các vị, không đáp ứng những điều kiện phản nhân loại do các vị đặt ra thì sẽ không có tiền đồ, sẽ bị gọi là vô tổ chức vô kỷ luật, vậy thì trường đại học này, không học cũng được.”

Phó hiệu trưởng Mã Kiến Quốc tức đến run cả người: “Ăn nói bậy bạ, vô pháp vô thiên! Khống chế nó lại cho tôi! Giam cấm túc!”

Mấy giáo quan nghe vậy liền xông lên, định giữ chặt Lâm Uyên.

“Đừng động vào tôi.”

Lâm Uyên lùi lại một bước, vẻ mặt lạnh tanh: “Hiện giờ tôi là công dân hợp pháp, các vị không có bất cứ quyền gì để hạn chế tự do cá nhân của tôi. Ai dám động vào tôi, tôi sẽ kiện người đó tội giam giữ người trái phép.”

Câu này có lý có cứ, mấy giáo quan kia khựng lại, không dám ra tay ngay.

Cục diện lập tức rơi vào giằng co. Lúc này, đám sinh viên dưới bục đều ngơ ngác. Bọn họ chỉ là những học sinh vừa mới tốt nghiệp cấp ba.

Hoàn toàn chưa từng nghĩ nhân quyền là gì, cũng chưa từng nghĩ chuyện này có hợp lý hay không.

Từ trước đến nay, thầy cô bảo gì thì làm nấy, cha mẹ dạy gì thì học nấy.

Đây cũng là vấn đề lớn nhất của người nghèo!

Thiếu tư duy độc lập, thiếu khả năng phân biệt đúng sai.

Dựa vào đâu mà cái gọi là huấn luyện quân sự đặt ra quy tắc thì tôi phải nghe theo?

Các vị bảo làm gì thì tôi phải làm nấy à? Vậy tôi có tự do không?

Chỉ cần không phục, chỉ cần không nghe lời là phá hoại tập thể, đây là cái kiểu ràng buộc đạo đức vớ vẩn gì vậy?

Đúng lúc này.

Lâm Uyên lại lên tiếng: “Trả máy tính xách tay cho tôi. Các vị muốn kỷ luật tôi cũng được, đuổi học tôi cũng được, tùy các vị. Tôi nhắc trước, nếu dữ liệu trong máy tính xách tay của tôi bị mất, đó không phải chuyện nhỏ đâu. Tôi tuyệt đối không đùa.”

Mã Kiến Quốc nghe xong lập tức nổi trận lôi đình: “Đúng là phản rồi! Cha mẹ cậu dạy cậu như vậy đấy à? Coi thường bề trên, muốn làm gì thì làm, cậu có gia giáo không hả?”Lâm Uyên nghe xong thì bật cười: “Gia giáo là gì? Nghe lời ông thì là có gia giáo, không nghe thì là không có à? Ông là cái thá gì? Lời ông nói là chân lý chắc?”

“Đừng đứng đó lên lớp lải nhải nữa, cũng đừng giở trò ràng buộc đạo đức với tôi. Tôi không có đạo đức đâu. Tôi nói lại lần nữa, trả máy tính cho tôi. Bây giờ tôi rút khỏi huấn luyện quân sự, sau đó các vị muốn bàn bạc xử lý tôi thế nào thì tùy.”

Phó hiệu trưởng thấy Lâm Uyên không chịu nhường nửa bước, nhất thời không biết xuống thang kiểu gì.

Nhưng lão cũng không dám thật sự khống chế Lâm Uyên. Lỡ xảy ra chuyện gì, với thân phận phó hiệu trưởng, kiểu gì lão cũng phải chịu trách nhiệm.

Không đáng phải dây dưa với một sinh viên bình thường.

Lão nghiến răng, lại lên tiếng: “Được, loại sinh viên như cậu đúng là hết thuốc chữa rồi. Tôi đã cho cậu cơ hội. Cậu có thể cầm máy tính của mình đi. Chuyện của cậu, tôi sẽ báo cáo lên Ủy ban nhà trường. Hôm nay cậu ngông cuồng bao nhiêu, sau này cậu sẽ thảm bấy nhiêu.”

Có lẽ vì nghĩ mình có tiếng nói với Ủy ban nhà trường, đến lúc đó đuổi học Lâm Uyên là được, phó hiệu trưởng lại cảm thấy mình đã lấy lại được mặt mũi.

Lão khựng lại, rồi nói tiếp: “Loại trẻ như cậu, sau này ra ngoài chắc chắn sẽ thành hạng gây hại cho xã hội, coi thường pháp luật. Tùy cậu, sau này sẽ có lúc cậu phải khóc.”

Nói xong, lão cũng chẳng đợi Lâm Uyên phản bác, mấy người đi tới, trực tiếp cưỡng ép đưa Lâm Uyên rời đi.

Về đến ký túc xá, Lâm Uyên mở điện thoại, thu dọn hành lý, chuẩn bị về công ty.

Nhưng chỗ này hoang vu hẻo lánh, thời điểm này lại chưa có ứng dụng gọi xe.

Hắn phải về kiểu gì đây?

Nghĩ mãi một lúc, Lâm Uyên định chờ đến giờ làm việc rồi nhờ Hàn Vân gọi xe giúp.

Dù sao chỉ cần có tiền, chẳng có chuyện gì là vấn đề cả.

Chỉ đau đầu ở chỗ, nếu trường thật sự đuổi học hắn, hắn phải ăn nói với bố mẹ thế nào?

Không phải Lâm Uyên chưa từng nghĩ đến chuyện ngả bài, nhưng rất nhanh đã tự gạt bỏ ý nghĩ đó.

Nói mình mỗi tháng kiếm được cả triệu tệ?

Bố mẹ hắn chỉ nghĩ hắn đang phạm pháp, đang lừa đảo, nói chung là không chịu học hành đàng hoàng.

Cũng bình thường thôi. Một thằng con trai đang học lớp 12 tử tế, giây trước còn ngửa tay xin tiền học phí.

Giây sau lại bảo mình mỗi tháng kiếm được cả triệu tệ, đổi lại là ai cũng chẳng tin nổi.

Ngay lúc Lâm Uyên đang đau đầu, các bạn học ăn sáng xong lần lượt quay về ký túc xá.

Mấy người cùng phòng với Lâm Uyên vừa thấy hắn đã thu dọn xong hành lý, đang ngồi bên mép giường.

Lập tức vây lại. Lúc này, trên mặt Tôn Vĩ hiện rõ vẻ “mày đỉnh thật”.

Trương Kỳ đứng bên cạnh thì lo lắng hỏi: “Uyên ca, cậu làm thế này có khi bị đuổi học thật đấy. Giờ cậu tính sao?”

Lâm Uyên chỉ mong mình bị đuổi học. Vốn dĩ hắn đã chẳng muốn học cái trường đại học này, chẳng có tác dụng gì.

Hắn thuận miệng đáp qua loa: “Đuổi thì đuổi thôi. Đời có bao nhiêu con đường, không học đại học cũng đâu có chết.”

“Nhưng không học đại học thì khó tìm việc lắm mà?” Trương Kỳ lo lắng ra mặt.

Lâm Uyên chẳng hề để tâm: “Cậu sai rồi. Thật ra học đại học hay không cũng chẳng khác nhau mấy. Trường chúng ta chỉ là Đại học loại hai, ra trường cũng chẳng khác gì Cao đẳng đâu. Cái thời bằng cấp thay đổi số phận đã qua lâu rồi.”

Một nam sinh bên cạnh nghe đến đây thì không chịu nổi nữa. Cái giọng điệu khinh thường Đại học loại hai, cho rằng đại học vô dụng, chẳng khác gì Cao đẳng của Lâm Uyên khiến cậu ta hoàn toàn tức tối.

Cậu ta cảm thấy Lâm Uyên chính là học sinh hư, điển hình của loại không chịu quản, cãi thầy cô, đến lúc này còn cố cãi cùn.

Nam sinh kia liếc Lâm Uyên bằng ánh mắt chán ghét, rồi mỉa mai thẳng: “Đúng đúng đúng, Cao đẳng với bọn tôi thì cũng như nhau thôi. Vậy sao ông không đi học Cao đẳng đi, còn ở đây ra vẻ cái gì?”Lâm Uyên còn chẳng buồn liếc mắt nhìn cậu bạn vừa lên tiếng mỉa mai kia, cũng không đáp lại, coi như không nghe thấy.

Người lớn mà đi cãi nhau với trẻ con à?

Phải rảnh đến mức nào mới làm thế chứ? Hắn mỗi tháng kiếm ra mấy triệu, bận lắm.