Âu Dương Nhung lắc đầu.
Ngoại trừ Ly Khỏa Nhi vẫn đang vuốt mèo như thường lệ, Vi Mi cùng các nữ quyến khác nghe mà ngẩn cả người. Tạ Lệnh Khương chen lời:
“Đại sư huynh vốn tính hay lo lại đa nghi. Huynh ấy cả ngày ngồi trên công đường, nghe cấp dưới báo cáo toàn điều tốt đẹp thì luôn không yên tâm, sợ đám quan lại trơn như mỡ kia nắm thóp được tính cách sở thích của mình, chuyên nói lời hay để dỗ dành, nên mới phải đích thân chạy đi xem xét.”
“Cũng là một phần lý do.” Âu Dương Nhung khựng lại một chút rồi gật đầu: “Không thể không đề phòng.”
Tạ Lệnh Khương phồng má: “Cho nên bá mẫu đừng khuyên nữa, cứ để huynh ấy đi đi, đúng là cái số vất vả.”
