Đại quân Khuông Phục dự kiến phải hơn nửa tháng nữa mới tới được Hồng Châu. Tuy có thể chúng đã phái tiền quân đi trước để chi viện, nhưng tiền quân suy cho cùng cũng chẳng phải đại quân.
Do đó, trước mắt quả thực là thời cơ chiến đấu hiếm có, tám ngàn tinh nhuệ Giang Châu đang chiếm ưu thế về binh lực.
Thế nhưng, dù “ưu thế thuộc về ta”, Chu Lăng Hư vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đích thân tọa trấn chỉ huy, phân công nhiệm vụ đâu ra đấy, bố trí vô cùng cẩn trọng.
Âu Dương Nhung nghiêng tai lắng nghe một hồi, không kìm được liếc nhìn y thêm vài lần.
Hắn nhận ra Chu Lăng Hư này, lão hồ ly thì đúng là lão hồ ly, nhưng quả thực có chút bản lĩnh, không giống kẻ thùng rỗng kêu to như Vương Lãnh Nhiên.
