“……”
Bị cấp dưới ngay mặt giáo huấn, cái chức chủ quan này làm quả thực quá mức uất ức.
Chỉ là, mới không lâu trước còn ẩn nấp bên ngoài, giăng lưới chờ cá, giờ đây lại chật vật chạy vào, chuyển sang hộ giá. Phàm là con người, dù da mặt có dày đến mấy, trong lòng cũng không khỏi chột dạ, thấp thỏm.
Vương Lãnh Nhiên dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.
Đối mặt với kẻ mặt dày nào đó, kẻ mà vừa giáo huấn bọn họ lại vừa không quên tự khoe khoang, hắn đưa tay vuốt mặt, ánh mắt hơi lảng tránh:
