Bước ra khỏi Giang Châu đại đường.
Âu Dương Nhung bỗng có cảm giác như vừa tạm thời trút xuống một gánh nặng.
Cả người nhẹ nhõm hẳn.
Từ khi hắn lấy thân phận Giang Châu tư mã tiếp nhận chức vị quyền Giang Châu thứ sử, trong lòng vẫn luôn có cảm giác như bị một khối sắt nặng nề đè xuống, ngay cả bả vai cũng thấy trĩu nặng hơn mấy phần.
Dĩ nhiên không phải kiểu như lời Vương Thao Chi nói, rằng “một thành mười ba huyện của Giang Châu” đều đang đè trên vai hắn, khiến hắn thành ra quán quân cử tạ của Giang Châu gì đó.
