"Nữ sử đại nhân không sao chứ..."
"Câm miệng!"
Âu Dương Nhung vừa mở miệng phá vỡ sự im lặng thì đã bị Dung Chân khẽ quát ngắt lời.
Cùng lúc đó, hắn cảm nhận được bàn tay ngọc ngà đang bấu chặt lấy đùi mình trong cơn hoảng loạn lại siết mạnh thêm một chút.
Âu Dương Nhung quay đầu nhìn ra cửa, thấy không có ai mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hắn cúi đầu nhìn xuống, thấy Dung Chân cũng giống mình, vừa thu hồi ánh mắt từ phía cửa, buông lỏng tâm tình.
