Âu Dương Nhung giả vờ như không nghe thấy.
Một lát sau, cửa phòng bị đẩy ra. Từ trong phòng nhìn ra, ngoại trừ nho phục tiểu nữ quan đang sa sầm mặt mày, còn có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao rực rỡ bên ngoài hành lang.
Diệu Tư nhặt mấy cọng cỏ dại dính trên đạo quan, chạy vọt vào phòng trong, nhảy phóc lên giường. Nàng thẳng tay lật tung chăn của kẻ đang nhắm mắt giả vờ ngủ kia, đẩy vai hắn, ghé sát tai hét lớn:
"Này, không được ngủ! Mặt trời soi mông rồi!"
"Ưm... cái gì soi mông cơ..."
