Âu Dương Nhung thử tiếp lời: “Phận làm lâu la?”
“Cũng gần như vậy.” Nàng phất bàn tay nhỏ: “Dù sao cũng là phận tối ngày bị ăn đòn. Côn Lôn, Nam Uyên tùy tiện chạy ra một tên dị loại cũng có thể vênh váo sai khiến các ngươi. Đã thế các ngươi còn mang ơn đội nghĩa, cung phụng bọn chúng như thần như tiên. Nếu bản tiên cô sinh vào thời đó, kiểu gì cũng phải là một đại nữ tiên. Tiếc thay, bây giờ thần thoại đã biến mất rồi.”
Âu Dương Nhung khẽ cười: “Ngươi biết cũng khá nhiều đấy.”
“Chứ sao nữa, bản tiên cô chính là Mặc Chi Nữ Tiên mà lị!”
“Ngươi sống bao lâu rồi?”
