"Lục đạo trưởng, nàng còn cứu được không?"
"Ừm, thương thế của tiểu mặc tinh này nói nặng không nặng, nói nhẹ cũng không nhẹ, khá là tà môn, lại phạm phải cấm kỵ. Tuy không phải hết cách cứu chữa, chỉ có điều..."
"Chỉ có điều gì? Đạo trưởng cứ nói đừng ngại."
Âu Dương Nhung nghiêm túc hỏi.
Lục Áp liếc nhìn tiểu nữ quan đang tự xưng là Mặc Chi Nữ Tiên, lại nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của vị trường sử tuấn lãng, điềm nhiên nói:
