Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Âu Dương Lương Hàn đang bị đạp dưới đất bỗng nhiên cười cợt nhả, to gan vươn tay nhéo mũi nàng. Không chỉ vậy, khuôn mặt hắn còn vô liêm sỉ ghé sát lại gần, một luồng hơi thở nam tử nóng rực phả thẳng vào mặt nàng…
“Ngươi đáng chết!”
Trên giường bệnh, Dung Chân giật mình tỉnh giấc, thét lên thất thanh.
Nàng mở mắt thở dốc, nhưng vừa định nhổm dậy thì dường như va phải thứ gì cứng rắn, trán đau điếng.
“Á ——!”
