Lục Áp gật đầu: “Cũng tàm tạm, gần đây mới quen thôi.”
Âu Dương Nhung không hỏi nhiều, chỉ khẽ dặn:
“Vậy mấy hôm nay nếu Lục đạo trưởng rảnh rỗi, có thể thường xuyên qua đó xem sao. Đám Dương thương kia... cứ phòng vạn nhất vẫn hơn. Tuy vị Bùi phu nhân kia trông không giống người không biết nặng nhẹ, nhưng khó bảo đảm đám người dưới trướng sẽ không làm bậy.”
“Được.”
Lục Áp đáp gọn lỏn, liếc nhìn Âu Dương Nhung. Hắn chợt cảm thấy lời Âu Dương Nhung nói có nét tương đồng với lời Hoàng Huyên, hai người này quả thực có điểm giống nhau.
