Cô bé áo đỏ ôm lấy bàn tay đang rỉ máu, nghe vậy thì quên cả đau đớn.
Nàng khóc như mưa, nghẹn ngào giải thích:
"Ta không hề trộm mặc đĩnh trong kho, những thứ ta dùng đều là mảnh vụn thừa thãi, vốn dĩ người ta định vứt đi nên ta mới nhặt về..."
Quản sự béo nào chịu nghe, hắn cười khẩy:
"Mọi người nhìn xem, đồ thừa cũng là của đông gia, tí tuổi đầu đã táy máy trộm cắp, đúng là không biết xấu hổ, lớn lên thì còn ra thể thống gì? Mau cút khỏi thành cùng lão cha ngươi đi, ta chống mắt lên xem ở cái đất Tinh Tử phường này còn ai dám cho nhà ngươi thuê trọ. Đúng là đen đủi, phui!"
