Thứ có thể lay động Tần Cạnh Trăn, Bệ hạ và chư công đều rõ như lòng bàn tay. Chẳng phải là tước vị sao? Có gì mà không thể ban? Thậm chí, cái ân điển 'thế tập không giảm tước' mà phụ thân lão chưa từng có được, cũng không phải là không thể cho."
Âu Dương Nhung khẽ thở dài:
"Thiên kim mãi mã cốt, xương ngựa thì thường có, nhưng ngàn vàng lại hiếm khi thấy.
Tần Cạnh Trăn cáo lão dưỡng bệnh bao năm nay, thậm chí Bệ hạ bỏ không dùng lão bao năm nay, giờ đây Vệ Kế Tự vừa bị thay thế liền lập tức 'nhớ tới lão'. Đôi bên thực ra đều ngầm hiểu ý nhau, cái họ chờ, cái họ đánh cược chính là thời khắc này.
Tần Cạnh Trăn không có lý do gì để từ chối. Nếu ta đoán không sai, hiện tại lão đã tiếp chỉ, đang trên đường tới đây rồi."
