“Hay cho câu thượng binh phạt mưu, bất chiến nhi khuất nhân chi binh.”
Chu Ngọc Hành cảm thán một tiếng, đối với a phụ càng thêm tin tưởng và bội phục, càng thấm thía sự nông nổi, hăng máu của bản thân trước kia khi đã tin lầm đám người Việt Tử Ngang.
“A phụ nói, sau trận này, dẹp yên Lý Chính Viêm, giúp Vệ thị lập quân công ở Tây Nam, đánh gục bảo Ly phái, đợi Vệ thị trọng dụng tiến cử, liền có thể tìm cơ hội đưa ta đến biên quân phương Bắc. Khi ấy mới là thực sự kiến công lập nghiệp, không phải ru rú ở một góc Giang Nam, mà có cơ hội tranh đoạt danh tướng ngàn đời!”
Chu Ngọc Hành vừa tỉnh rượu, máu nóng lại bốc lên, viễn cảnh rộng mở sau này còn say lòng người hơn cả mỹ tửu giai nhân, hắn lẩm bẩm:
“Sau này nhất định không thể trái lời a phụ nữa, sự thật đã chứng minh, lựa chọn của a phụ đều không sai…”
