"Ồ, Viên huyện lệnh, thế này là có ý gì?"
Đêm đã về khuya. Trên con phố trước cổng tòa đại trạch treo hai chiếc đèn lồng đỏ, Chu Ngọc Hành vừa lật mình lên ngựa, sau lưng là một đội kỵ sĩ chỉnh tề. Hắn liếc mắt nhìn xuống Viên Tế — Phủ Thủy huyện lệnh đang cung kính tiễn đưa mình ở cửa.
Sau lưng vị huyện lệnh trung niên kia là một tiểu nương tử kiều diễm đang đội mũ có rèm che, nàng cúi đầu đứng đó, không dám nhìn ai, hai tay nâng một chiếc khay.
Viên huyện lệnh cười nói:
"Chu tướng quân, Trần viên ngoại biết ngài tuổi trẻ tài cao, một mình xuất chinh, vì nước xông pha nên vô cùng kính phục. Vừa rồi trong tiệc tẩy trần, rượu no cơm say mà tướng quân vẫn không quên mặc giáp, khoác lên mình bộ binh giáp lạnh lẽo này. Lát nữa về ngủ ở quân doanh, đêm dài sương lạnh, Trần viên ngoại lo lắng vô cùng, cho rằng thân thể tướng quân mới là quan trọng nhất.
