"Lần này vất vả đào sông ở Song Phong Tiêm hơn nửa năm trời mới thu hoạch được một đợt. Nếu không có gì bất ngờ, muốn có mẻ lớn như vậy nữa, e rằng phải đợi đến khi Đông Lâm đại phật và Tầm Dương thạch quật hoàn thành, chẳng biết lúc đó sẽ tăng được bao nhiêu.
"Khoan đã, nếu vị Nữ đế kia cứ tiếp tục cái thói 'nhất nhân chi tâm, thiên vạn nhân chi tâm', khiến danh tiếng thối nát, khéo khi giúp bà ta tu sửa xong Đông Lâm đại phật, ta chẳng những không được thưởng mà còn bị trừ công đức, bị người trong thiên hạ mắng chửi, thế chẳng phải lỗ nặng sao... Haizz."
Nghĩ đến viễn cảnh xui xẻo hoàn toàn có thể xảy ra đó, Âu Dương Nhung cạn lời, cau mày sầu não, nhưng rồi lập tức nghiêm mặt lẩm bẩm:
"Còn cả loạn quân Khuông Phục của Lý Chính Viêm, lần này lại lòi ra tên gia nô ba họ Chu Lăng Hư, khiến Vệ thị vớ bẫm, giành được quyền lực tối cao trong đại quân chinh phạt.
"Vị Ngụy Vương này chủ trì việc bình loạn, chẳng biết sẽ nhân cơ hội vơ vét bao nhiêu lợi lộc đây.
