Phụ tử Chu Lăng Hư và Chu Ngọc Hành dẫn theo mười tên thân vệ, bước ra khỏi cổng thành Tầm Dương dưới những ánh mắt đầy vẻ cảnh giác từ trên đầu thành.
Sắc đêm mờ mịt.
Chu Ngọc Hành rũ mi, đôi mắt vằn tia máu ngoái đầu nhìn lại cổng thành cao ngất.
Đám thân vệ lộ vẻ bất mãn, một gã hán tử mặt ngựa bực bội lầm bầm:
"Nếu không có Đô đốc và Công tử ra tay, Giang Châu đại đường làm sao mà thắng nổi? Đề phòng bọn ông như phòng trộm cướp, lũ quan văn chó chết này chỉ được cái múa mép khua môi, tưởng mình là ông nội người ta chắc?"
