Thiện Đạo đại sư thở dài: “Ngẫm lại kỹ thì chuyện này quả thực không ổn, đã dẫn đến phản loạn, như bên Quế Châu kia... Haizz.”
“Chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.” Âu Dương Nhung khẽ đáp:
“Nhưng chuyện gì đến ắt sẽ phải đến. Mâu thuẫn không bùng phát từ chỗ này thì cũng sẽ bùng lên từ chỗ khác, không thể tránh khỏi đâu.
Hơn nữa, nhìn vào tình hình hiện tại, chuyện tạo tượng còn phức tạp hơn chúng ta tưởng tượng nhiều, đã không còn là việc tại hạ có thể một mình quyết định dừng hay làm nữa rồi.”
Hắn nheo mắt, bên tai lại văng vẳng giọng nói lạnh lùng của Dung Chân cách đây không lâu.
