Mọi người liếc nhìn, thần sắc mỗi người một vẻ.
Vương Lãnh Nhiên tức thì giận sôi máu, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười với mọi người rồi lập tức quay đầu, sa sầm mặt mày dẫn đám giáp sĩ rời đi để “thẩm vấn” tên nghi phạm phản tặc kia.
Thực ra những lời vừa rồi, hắn cốt là nói cho Diệu Chân - người biết rõ nội tình - nghe thấy. Tên nghi phạm sa lưới này, dù sống hay chết, một khi sứ đoàn Lạc Dương đến chắc chắn sẽ không buông tha, nhất định phải tra hỏi đến cùng.
“Vương đại nhân đi đường ban đêm cẩn thận nhé, đi thong thả, không tiễn.”
Âu Dương Nhung vốn tính kính già yêu trẻ, không quên ân cần gọi với theo bóng lưng đang vội vã chuồn lẹ của Vương Lãnh Nhiên:
