Tạ Lệnh Khương liếc nhìn một cái. Trước đây mỗi khi nghị sự trong thư phòng, lần nào cũng là nàng gọt lê đưa cho đại sư huynh ăn, việc ấy đã thành thói quen, còn Ly Khỏa Nhi chưa từng chủ động gọt lê cho bất kỳ ai.
Vương Tuấn Chi cười nhạt, giơ trái lê căng mọng trong tay lên:
“Xem ra Vương gia và Lương Hàn huynh đã có sự lựa chọn.”
“Thông minh.” Âu Dương Nhung gật đầu.
Kẻ mắc bệnh sạch sẽ như Vương Tuấn Chi lấy khăn tay lau qua trái lê, nhưng chưa kịp cắn một miếng, Âu Dương Nhung đã bất ngờ lên tiếng:
