Đúng lúc này, cánh cửa điện cao hơn mười thước được đẩy ra trong tiếng “kẽo kẹt”, bóng dáng của Liễu Phúc xuất hiện ở cửa, khom người lách qua khe cửa để tiến vào trong điện.
“Lục công tử!”
“Bên ngoài thế nào rồi?”
“Lão phu tạm thời không phát hiện người của Vân Mộng kiếm trạch đuổi theo.”
“Ừm. Liễu Phúc, những năm qua ngươi ở Liễu gia đã vất vả rồi. Đợi bổn thiếu trở về sẽ tâu công với phụ vương cho ngươi.”
