“Nói vậy thì, vị tiền bối tên Xung Hư tử kia quả là người chính khí, nhân từ hòa ái.”
Âu Dương Nhung nghe xong, cười nói một câu.
Khóe mắt Tạ Lệnh Khương bất giác giật giật.
Những lời Xung Hư tử nói, dĩ nhiên nàng không kể hết, chỉ lựa những chuyện bình thường để nói, cho nên Âu Dương Nhung không hề biết đến bộ mặt lão ngoan đồng của vị tiền bối kia.
Tạ Lệnh Khương cạn lời.
