“Tại sao không chết sớm một chút? Hử? Tại sao không chết sớm một chút?”
Trước bàn, giọng một nam tử vang lên trong bóng tối.
“Từ nhỏ đến lớn, mọi thứ trong nhà đều là của ngươi, mọi chuyện tốt đẹp đều thuộc về ngươi, từ ngựa gỗ đu quay thuở nhỏ, đến gia tài, nữ nhân khi trưởng thành, tất cả đều là của ngươi!
“Cha mẹ sủng ái ngươi nhất, còn có tên phế vật ăn hại kia nữa, chỉ chướng mắt lão tử, kẻ bệnh tật này.
“Gia nghiệp đều để ngươi kế thừa, hiền thê lương mẫu cũng sớm sắp đặt cho ngươi, tại sao, tại sao chứ, hả? Chỉ vì ngươi ra đời sớm hơn ta? Chỉ vì ngươi là trưởng tử?
