Liễu Tử Văn không biết mình tỉnh lại từ khi nào.
Cũng không biết hắn đã hôn mê bao lâu.
Công thẩm thế nào rồi, Vương Lãnh Nhiên có bảo vệ Liễu gia không, Âu Dương Lương Hàn có giữ vững công đạo mà truy cùng diệt tận không.
Liễu Tử Văn như một con hổ già bệnh tật sa vào đầm lầy, ý thức mơ màng.
Chỉ có vết thương bị đâm ở ngực và bụng đang quấn băng gạc, truyền đến cơn đau nhói tận xương khiến hắn phải nghiến răng, mới có thể giúp đại não của hắn lúc tỉnh lúc mê.
