Đường sư thúc chậm rãi gật đầu.
Viên sư tỷ và Hề Kỳ cũng nghiền ngẫm, vẻ mặt như có điều suy nghĩ: “Hay cho một câu dĩ nhân vi bản…”
Trong đám đông, không ít tiểu nương đưa mắt nhìn nhau, thoáng lộ vẻ trầm tư.
Tiêu Lan Lan thấy vậy thì càng không cam lòng, nghiêm giọng chất vấn:
“Ngươi… ngươi nói mình tưởng phải xuống núi, tâm trạng sa sút, vậy vì sao còn đi bắt gà hầm canh? Lại còn chuẩn bị hẳn một bát lớn, đựng trong thực hạp mang tới đây? Chẳng phải tự mâu thuẫn sao?”
