Lô Kinh Hồng lầm bầm châm chọc đôi câu.
Tống Chỉ An và Dư Mễ Lạp cũng không tiện tiếp lời.
Sa Nhị Cẩu thì chẳng để tâm mấy chuyện ấy. Dù sao y vốn đã lót chót mà vào, bèn ngó đông ngó tây, trong lúc đó bụng lại réo ùng ục.
Gương mặt già nua của y lập tức đỏ lên, ấp úng nói ra nửa tiếng lòng của Dư tiểu nương tử:
“Sắp đến giờ cơm rồi, chúng ta còn đứng đây chờ gì nữa?”
