Thần thoại đang dần thất lạc.
Sự thất truyền của thượng tam phẩm, sự biệt tích của Thần Châu Thiên Nhân chính là biểu hiện của đại thế ấy.
Các phương thuật sĩ bắt đầu rời xa Thần Châu, say mê ra biển tìm tiên cũng không nằm ngoài xu thế đó.
Âu Dương Nhung nhớ lại, khi Thôi Hạo bàn về quy khư và ba tòa tiên sơn mờ ảo kia, từng thuận miệng nhắc đến “thuyết vũng nước”: ao hồ khô cạn, những con cá còn sống sót tự nhiên chỉ có thể bơi về mấy vũng nước ít ỏi còn lại, tụ tập thành đàn, cùng nhau chống chọi với “hạn hán”.
Mà Vân Mộng Trạch dưới chân hắn, diện tích đã co lại chỉ còn chín trăm dặm, há chẳng phải cũng là một vũng nước nhỏ khác đó sao?
