Dư Mễ Lạp hé môi, dường như có lời muốn nói, nhưng lời ấy lại như chiếc xương cá mắc nghẹn nơi cổ họng.
Hán tử chất phác chờ một lát, rồi trên mặt hiếm hoi hiện ra một nụ cười. Mọi người chỉ thấy hắn phất tay, nói:
“Được rồi. Các nàng cứ cố gắng cho tốt, ta tạm thời xuống núi trước. Đường phía trước còn dài, biết đâu chẳng bao lâu nữa lại gặp nhau? Dư tiểu nương tử khóc gì chứ.”
Hắn lại nói thêm:
“Đợi ngày mai xuống núi, ta sẽ tới tìm Dư đại nương tử trước, thanh toán tiền công mấy ngày qua, tiện thể nói với bà chuyện của nàng. Dư đại nương tử nhất định sẽ vui lắm.”
