Bên ngoài đại điện.
Sắc mặt Âu Dương Nhung còn chưa kịp thay đổi.
Đã thấy Tạ Lệnh Khương lặng lẽ đưa tay ra, trong lòng bàn tay là một sợi hồng thằng, nàng dời mắt đi nơi khác, giọng điệu tỏ vẻ tùy ý nói:
"Thôi vậy, sư huynh cũng thấy không đáng tin, ta cũng vậy, nhưng đã đến rồi, quẻ cũng đã giải, hừm, cứ thử một lần xem sao.
"Trên tay đeo hai sợi hồng thằng cảm giác thật kỳ quái, đại sư huynh cũng thấy vậy phải không… Vậy thì giống như quần đao, đại sư huynh hãy thay ta đeo giữ một sợi trước, đợi sau này… sau này gặp được người đó, đại sư huynh lại thay ta đưa cho người ấy."
