“Vậy ta đi?”
Thôi Hạo khẽ nghiêng đầu, hỏi tiểu mặc tinh sau chiếc hoàng kim diện cụ, nhưng ánh mắt lại liếc sang Âu Dương Nhung.
Diệu Tư vốn chỉ lớn bằng một bàn tay của tráng hán như Hoàng Phi Hồng, hai tay ôm phương tướng mặt, đôi mắt nhìn người qua một lỗ trống trên mặt nạ, nom hơi buồn cười.
“Dù sao trông ngươi cũng chẳng đứng đắn gì, là món ngụy phẩm kia gọi ngươi tới phải không? Tự dưng lại đi bắt chước nét chữ của Tiểu Đào Tử làm gì, còn làm giả y như bút tích thật...”
Diệu Tư sa sầm khuôn mặt nhỏ, mới nói được nửa câu, Âu Dương Nhung bỗng ngoảnh đầu, nhìn về khu rừng phía sau.
