Triệu Thanh Tú cúi đầu không đáp, chẳng nhìn ra vẻ mặt.
Âu Dương Nhung nhìn nàng dịu dàng như nước, đưa tay khẽ vuốt gò má thanh tú gầy gò của thiếu nữ, nâng mặt nàng lên, nghiêm túc nói:
“Bất kể nàng mặc gì, tối mai nàng vẫn là nhân vật chính, mọi người đều sẽ nhìn nàng, nàng có trốn cũng vô dụng...”
Triệu Thanh Tú chợt đưa tay bịt miệng Âu Dương Nhung, lắc đầu với hắn, dường như vừa xấu hổ vừa cầu xin hắn đừng nói nữa.
Âu Dương Nhung mím môi.
