Tạ Tuân bỗng ngẩng đầu nói: “Hy Thanh huynh nên đi một chuyến.”
“Ồ?”
Tạ Tuân im lặng một lúc rồi chậm rãi nói: “Long Thành Liễu gia có qua lại với Vệ thị, chuyện này chắc chắn không còn gì nghi ngờ.”
“Liễu gia thật sự là quân cờ do Vệ thị cài vào? Khoan đã, bây giờ lại nhân vụ án tham ô lương thực, Giang Châu thứ sử phủ thay máu, đột nhiên có một Vương Lãnh Nhiên được điều tới…” Thẩm Hy Thanh nghiêm mặt lại: “Kẻ chết thay?”
“Không biết, nhưng chỉ sợ là bị lợi lộc làm mờ mắt mà muốn liều một phen, đến cả làm kẻ chết thay cũng không tự biết… Những năm qua, Long Thành Liễu gia và thế lực bên Vệ thị đi lại rất gần gũi. Cổ Việt kiếm phố có thể làm ăn lớn như vậy, cũng là do có Vệ thị đứng sau. Hơn nữa có người phát hiện, một vài khách khanh môn khách của Vệ thị từng ra vào Liễu gia.”
