“Không ngờ nay tuổi già sắp về quê, lại đặc biệt nhớ đến nó. Tầm Dương non đẹp, nước đẹp, trúc cũng đẹp, lão phu thật sự không nhịn được nên tự tay làm lại một cây. Lần này lão phu định mang nó về theo, quả đúng là một vòng luân hồi.”
Dung Chân nghe xong, chen vào một câu:
“Lão tiền bối vui thì cứ vui, nhưng chuyện nên làm cũng đừng quên.”
Lão nhạc sư nhún vai:
“Đến chỉ ý của thánh nhân cũng đã truyền xuống rồi, lão phu còn biết làm sao nữa?”
