“Được.”
Dung Chân đi thêm mấy bước, chợt không ngoảnh đầu lại mà nói:
“Âu Dương Lương Hàn, bản cung cũng chẳng muốn ăn không của ngươi. Đợi sau khi hoàn công, bản cung sẽ dẫn ngươi đi xem một thứ, coi như quà tặng. Ngươi nhất định sẽ thích.”
“Quà gì?”
“Đợi tới lúc xong xuôi rồi hẵng nói... Mấy ngày nay, bản cung bỗng có chút hiểu ra, vì sao ngươi lại thích những công trình lợi quốc lợi dân như vậy. Đến khoảnh khắc hoàn thành, quả thực khiến lòng người say mê, cảm giác thành tựu ấy không gì sánh được.”
