Tạ Lệnh Khương mỉm cười sửa lại: "Là ngươi có thêm một tỷ tỷ. Nhớ cho kỹ, phải gọi là tú nương tỷ tỷ."
Dung Chân dường như không hề nổi giận, chậm rãi quay đầu lại, nheo mắt nhìn nàng, như đang cẩn thận quan sát điều gì đó, hỏi: "Có phải ngươi đã sớm biết nữ nhân này rồi không?"
Tạ Lệnh Khương không đáp, ngược lại hỏi: "Nữ sử đại nhân biết tú nương tỷ tỷ của ngươi bằng cách nào, ai nói cho ngươi biết?"
Ánh mắt Dung Chân phút chốc lạnh buốt: "Tạ Lệnh Khương, ngươi nói lại một lần nữa xem?"
Trên mặt Tạ Lệnh Khương vẫn dịu dàng, nhưng nắm đấm giấu trong tay áo đã siết chặt, nàng bước lên một bước, mềm giọng hỏi: "Là câu 'tú nương tỷ tỷ của ngươi' ấy sao? Muốn nghe đến vậy ư, đúng là yêu cầu kỳ quái."
