Âu Dương Nhung bật dậy, chộp chân thân của Diệu Tư vào trong tay.
“Ui da đau đau đau, ngươi buông ra! Oa, sao tay ngươi còn có cả mùi tỏi nữa, phi phi! Bảo sao Tạ nha đầu không cho ngươi nắm tay. Ô ô ô Tạ nha đầu chờ đã, chờ bản tiên cô với, ta còn chưa đi mà! Ô ô ô không thể như vậy được, chúng ta phải đoàn kết, phải đoàn kết chứ!”
Tiểu mặc tinh đau đến mức hiện thành hình người, đảo mắt nhìn quanh, vừa khóc vừa gào.
Âu Dương Nhung sầm mặt, dùng hai ngón tay kẹp lấy cái đầu nhỏ của nàng, giữ cho ngay ngắn, mắt đối mắt, gằn từng chữ:
“Ồ, nữ tiên đại nhân cũng có mặt ở đây cơ đấy. Đúng là chỗ nào cũng không thiếu nàng, trùng hợp thật nhỉ?”
