Âu Dương Nhung liếc nhìn chiếc hộ thân phù của tiểu sư muội mà Triệu Thanh Tú vẫn còn đang làm dở, khẽ mím môi.
“Vất vả cho nàng rồi.”
Hắn khẽ nói.
Triệu Thanh Tú đang cúi đầu dọn bàn, bóng lưng chợt khựng lại một thoáng, rồi lại tiếp tục thu dọn, vừa lắc đầu vừa viết:
【Là đàn lang vất vả mới phải. Chàng muốn mượn sinh thần lễ của thẩm nương trong nhà để đưa ta đến gặp các tỷ tỷ muội muội, còn ta lại chỉ có thể ở yên trong viện, chẳng giúp được gì, trong lòng thật khó chịu】
