Âu Dương Nhung lắc đầu, tạm thời cất Vân Mộng lệnh đi.
Chẳng bao lâu sau, xe ngựa tới Hòe Diệp hẻm, Âu Dương Nhung trông thấy bóng dáng tiểu sư muội đang bồi hồi trước cửa.
“Tiểu sư muội sao lại tới đây?”
“Đại sư huynh, huynh cuối cùng cũng về rồi, đã đi đâu vậy? Ly bá phụ bảo huynh qua đó.”
“Chờ một lát, trên người ta toàn mùi mồ hôi, để ta đi thay y phục trước.”
