Ánh mắt nữ sử đại nhân khẽ đổi, thấp thoáng vẻ hồ nghi:
“Ngươi đang đợi ai?”
Âu Dương Nhung nghiêm mặt đáp: “Không... không đợi ai cả, chỉ là ta muốn tự mình nhấp vài chén thôi. Dung nữ sử có chuyện gì chăng? Nơi này gió lớn, chúng ta xuống lầu rồi vừa đi vừa nói...”
Dung Chân lại đứng yên tại chỗ, tiếp tục truy hỏi: “Muốn uống thì sao không về nhà uống, lại cố tình chọn chỗ này làm gì? Còn nữa, rượu của ngươi đâu?”
Chưa đợi Âu Dương Nhung đáp lời, nơi cầu thang đã lại xuất hiện một bóng người.
