Tính tình tiểu chủ tốt quá, tốt đến mức khiến người ta xót xa. Ngay cả với những người ngoài như chúng ta mà nàng cũng đối đãi tử tế như vậy. Nàng chính là nguyên quân tương lai, thế mà còn tự tay nấu cơm cho chúng ta ăn... Âu Dương công tử có nhuyễn phạn ngạnh cật thì cứ xem như nhuyễn phạn ngạnh cật đi, chúng ta cứ giả bộ như không nhìn thấy, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra.”
Sắc mặt Phương Cử Tụ bỗng trở nên nghiêm túc:
“Không, sao có thể là chẳng có chuyện gì xảy ra. Việc này thật ra rất nghiêm trọng, cho nên chúng ta càng không được xen vào.”
“Nghiêm trọng ư? Tỷ tỷ nói rõ hơn xem.”
“Muội còn nhớ lá thư lần trước tiểu chủ nhờ chúng ta gửi về không?”
