Nguyên Hoài Dân đang gào khóc cầu xin tha mạng.
Âu Dương Nhung thoáng sững người.
Hắn bước tới bên cửa, đưa mắt nhìn vào trong.
Trong viện bừa bộn tan hoang. Dịch Thiên Thu đang cầm một cây roi ngựa, túm cổ áo sau lưng Nguyên Hoài Dân, lôi hắn ra giữa khoảng sân trống rồi tiện tay quẳng xuống. Nàng sa sầm mặt, vung roi lên, vừa ra sức quất, vừa đập phá đám cầm kỳ thư họa mà Nguyên Hoài Dân cất giữ trong phòng. Dưới chân nàng còn vương vãi không ít cành cây thẳng đã gãy đoạn, lồng ngực phập phồng dữ dội.
"Nguyên Hoài Dân, mấy năm không gặp, ngươi vẫn là cái thứ giá áo túi cơm như thế! Ngươi có xứng với thanh danh của Kinh Triệu Nguyên thị hay không?"
