“Dung nữ sử và Tống ma ma đâu? Trần tham quân có nhìn thấy bóng dáng các nàng không? Đừng vội, cứ từ từ nói, kể cho rõ ràng.”
Âu Dương Nhung lao khỏi Giang Châu đại đường, bước lên xe ngựa, ngoái đầu hỏi Yến Lục Lang đang bám sát phía sau.
“Ti chức không rõ, người Trần tham quân khẩn cấp phái tới chỉ nói, có một vị chỉ huy sứ họ Dịch dẫn theo một đội Bạch Hổ vệ kỵ binh vào thành, xin minh phủ chỉ thị, đám võ phu này làm vậy có ổn hay không. Bỗng dưng xông vào Tầm Dương thành mà lại không có công văn thủ lệnh của Giang Châu đại đường, về sau có cần ra tay hạn chế hay không...”
Sắc mặt Yến Lục Lang lộ rõ vẻ nóng ruột, hắn nói:
“Nhưng bây giờ người ta đã vào rồi, lần này e là hết cách. Trần tham quân và thành vệ binh không cản nổi, con mụ Dịch Thiên Thu kia quá ngang ngược. Người được Trần tham quân phái đi bám theo vừa quay về báo tin, nói ả dẫn người thẳng tới Tinh Tử phường, Tinh Tử hồ!
