Bên ngoài xe ngựa, Âu Dương Nhung nghe vậy liền sững sờ:
“Thứ gì, quan trọng lắm sao?”
A Thanh cúi đầu, ngón tay lẳng lặng xoắn lấy quai túi vải, nói:
“Là bông hoa lão gia gấp cho ta.”
“Hóa ra là thứ đó.”
Bên ngoài xe ngựa, Âu Dương Nhung nghe vậy liền sững sờ:
“Thứ gì, quan trọng lắm sao?”
A Thanh cúi đầu, ngón tay lẳng lặng xoắn lấy quai túi vải, nói:
“Là bông hoa lão gia gấp cho ta.”
“Hóa ra là thứ đó.”
Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.
* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng
Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất