Âu Dương Nhung quay đầu liếc Dung Chân.
Nàng làm như không có chuyện gì, ung dung ngắm cảnh quanh mình, tựa hồ chẳng mấy hứng thú với cuộc trò chuyện giữa hai huynh muội họ.
“Ta hiểu rồi, tiểu sư muội chờ một lát.”
Âu Dương Nhung ghé sát tai Tạ Lệnh Khương, khẽ nói một câu rồi xoay người đi về phía Dung Chân.
Đến trước mặt nàng, Âu Dương Nhung ngượng ngùng nói:
